题晚香堂二首 其二
(明代)李昌祺
靡靡秋日晏,凄凄霜露零。纷纷众卉悴,粲粲佳菊荣。
我实幽居士,适此隐遁情。园林无来躅,窗户有馀清。
床前一壶酒,满泛黄金英。长歌散襟颜,歌竟时自倾。
颓然既就醉,此乐将不胜。微愿良易足,多技岂吾营。
余生后彭泽,千载仰德馨。
李昌祺
李昌祺(1376~1452)明代小说家。名祯,字昌祺、一字维卿,以字行世,号侨庵、白衣山人、运甓居士,庐陵(今江西吉安)人。永乐二年进士,官至广西布政使,为官清厉刚正,救灾恤贫,官声甚好。且才华富赡,学识渊博,诗集有《运甓漫稿》,又仿瞿佑《剪灯新话》作《剪灯余话》。
《题晚香堂二首 其二》拼音标注
tí wǎn xiāng táng èr shǒu qí èr
mǐ mǐ qīu rì yàn,
qī qī shuāng lù líng。
fēn fēn zhòng hùi cùi,
càn càn jiā jú róng。
wǒ shí yōu jū shì,
shì cǐ yǐn dùn qíng。
yuán lín wú lái zhú,
chuāng hù yǒu yú qīng。
chuáng qián yī hú jǐu,
mǎn fàn huáng jīn yīng。
cháng gē sàn jīn yán,
gē jìng shí zì qīng。
túi rán jì jìu zùi,
cǐ lè jiāng bù shèng。
wēi yuàn liáng yì zú,
duō jì qǐ wú yíng。
yú shēng hòu péng zé,
qiān zài yǎng dé xīn。