梦萱堂
(明代)李昌祺
忆昔种丹棘,期以怡亲衷。亲亡故物在,徒使增悲悰。
朝观夕仍对,讵料精诚通。忽从枕上见,宛与生存同。
欣然载言笑,睇彼阶下丛。森森鹄觜英,相映慈颜红。
芳茎挺清脩,嫩叶纷葱茏。斓斑五采服,煜比花色浓。
宜男既非望,且遂忘忧忡。惊寤忽无睹,寥寥书室空。
想像抱沈痛,泪落如流淙。起视北堂植,青青凉露中。
李昌祺
李昌祺(1376~1452)明代小说家。名祯,字昌祺、一字维卿,以字行世,号侨庵、白衣山人、运甓居士,庐陵(今江西吉安)人。永乐二年进士,官至广西布政使,为官清厉刚正,救灾恤贫,官声甚好。且才华富赡,学识渊博,诗集有《运甓漫稿》,又仿瞿佑《剪灯新话》作《剪灯余话》。
《梦萱堂》拼音标注
mèng xuān táng
yì xī zhǒng dān jí,
qī yǐ yí qīn zhōng。
qīn wáng gù wù zài,
tú shǐ zēng bēi cóng。
zhāo guān xī réng dùi,
jù liào jīng chéng tōng。
hū cóng zhěn shàng jiàn,
wǎn yǔ shēng cún tóng。
xīn rán zài yán xiào,
dì bǐ jiē xià cóng。
sēn sēn hú zī yīng,
xiāng yìng cí yán hóng。
fāng jīng tǐng qīng xīu,
nèn yè fēn cōng lóng。
lán bān wǔ cǎi fú,
yù bǐ huā sè nóng。
yí nán jì fēi wàng,
qiě sùi wàng yōu chōng。
liáng wù hū wú dǔ,
liáo liáo shū shì kōng。
xiǎng xiàng bào shěn tòng,
lèi luò rú líu cóng。
qǐ shì běi táng zhí,
qīng qīng liáng lù zhōng。