林亭远眺卷

(明代)李昌祺

双亲久沦逝,遗榇空山藏。岁月谅已远,抚昔增感伤。

仪刑渺何之,想像空徬徨。悠悠人子心,沈痛何时忘。

虚亭纵遥览,竹树森微茫。轻云敛还舒,列岫纷低昂。

岩松布清阴,溪艇浮沧浪。骋望极遐旷,白首在异乡。

邈兹九京隔,慨叹徒深长。行行更回顾,泪下沾衣裳。

李昌祺

李昌祺(1376~1452)明代小说家。名祯,字昌祺、一字维卿,以字行世,号侨庵、白衣山人、运甓居士,庐陵(今江西吉安)人。永乐二年进士,官至广西布政使,为官清厉刚正,救灾恤贫,官声甚好。且才华富赡,学识渊博,诗集有《运甓漫稿》,又仿瞿佑《剪灯新话》作《剪灯余话》。

《林亭远眺卷》拼音标注

lín tíng yuǎn tiào juàn
shuāng qīn jǐu lún shì,
yí chèn kōng shān cáng。
sùi yuè liàng yǐ yuǎn,
fǔ xī zēng gǎn shāng。
yí xíng miǎo hé zhī,
xiǎng xiàng kōng páng huáng。
yōu yōu rén zǐ xīn,
shěn tòng hé shí wàng。
xū tíng zòng yáo lǎn,
zhú shù sēn wēi máng。
qīng yún liàn huán shū,
liè xìu fēn dī áng。
yán sōng bù qīng yīn,
xī tǐng fú cāng làng。
chěng wàng jí xiá kuàng,
bái shǒu zài yì xiāng。
miǎo zī jǐu jīng gé,
kǎi tàn tú shēn cháng。
xíng xíng gèng húi gù,
lèi xià zhān yī cháng。