风流子 金陵怀古

(清代)曹贞吉

大江流日夜,寒潮急、寂寞打空城。想玉树曲终,梁尘争落,金钗垂后,斜月低横。

如今但、荒台存瓦砾,废殿走鼯鼪。桃叶渡头,半篙春水,莫愁湖畔,一片秋声。

南唐成往事,摄山看断碣,梦里三生。千载澄心堂纸,拨灯书名。

叹衣冠王谢,高低禾黍,文章庾鲍,冷落沙汀。依旧龙蟠虎踞,渺渺峰青。

曹贞吉

曹贞吉(1634~1698) 清代著名诗词家。字升六,又字升阶、迪清,号实庵,安丘县城东关(今属山东省)人。曹申吉之兄。康熙三年进士,官至礼部郎中,以疾辞湖广学政,归里卒。嗜书,工诗文,与嘉善诗人曹尔堪并称为“南北二曹”,词尤有名,被誉为清初词坛上“最为大雅”的词家。

《风流子 金陵怀古》拼音标注

fēng líu zǐ jīn líng huái gǔ
dà jiāng líu rì yè,
hán cháo jí 、 jì mò dǎ kōng chéng。
xiǎng yù shù qū zhōng,
liáng chén zhēng luò,
jīn chāi chúi hòu,
xié yuè dī héng。
rú jīn dàn 、 huāng tái cún wǎ lì,
fèi diàn zǒu wú shēng。
táo yè dù tóu,
bàn gāo chūn shǔi,
mò chóu hú pàn,
yī piàn qīu shēng。
nán táng chéng wǎng shì,
shè shān kàn duàn jié,
mèng lǐ sān shēng。
qiān zài chéng xīn táng zhǐ,
bō dēng shū míng。
tàn yī guān wáng xiè,
gāo dī hé shǔ,
wén zhāng yǔ bào,
lěng luò shā tīng。
yī jìu lóng pán hǔ jù,
miǎo miǎo fēng qīng。