满庭芳 闻雁

(清代)曹贞吉

细草摧霜,寒风败叶,楼头一雁初鸣。偶来嘹呖,何事恰关卿。

惆怅沙平月落,衡阳路、几点峰青。还堪忆,江枫渔火,只影傍人明。

伶俜。山枕上,梦回酒醒,哀韵偏阳。更阶前蛩语,林外秋声。

同是一般憔悴,算只少、猿叫三更。从今去,湘流曲折,莫近小窗横。

曹贞吉

曹贞吉(1634~1698) 清代著名诗词家。字升六,又字升阶、迪清,号实庵,安丘县城东关(今属山东省)人。曹申吉之兄。康熙三年进士,官至礼部郎中,以疾辞湖广学政,归里卒。嗜书,工诗文,与嘉善诗人曹尔堪并称为“南北二曹”,词尤有名,被誉为清初词坛上“最为大雅”的词家。

《满庭芳 闻雁》拼音标注

mǎn tíng fāng wén yàn
xì cǎo cūi shuāng,
hán fēng bài yè,
lóu tóu yī yàn chū míng。
ǒu lái liáo lì,
hé shì qià guān qīng。
chóu chàng shā píng yuè luò,
héng yáng lù 、 jī diǎn fēng qīng。
huán kān yì,
jiāng fēng yú huǒ,
zhǐ yǐng bàng rén míng。
líng pīng。
shān zhěn shàng,
mèng húi jǐu xǐng,
āi yùn piān yáng。
gèng jiē qián qióng yǔ,
lín wài qīu shēng。
tóng shì yī bān qiáo cùi,
suàn zhǐ shǎo 、 yuán jiào sān gèng。
cóng jīn qù,
xiāng líu qū zhé,
mò jìn xiǎo chuāng héng。