风流子 姑苏怀古
(清代)曹贞吉
胥门悬落日,东风软、人立小斜廊。是越女靓妆,舞停歌罢,捧心无赖,展转回肠。
难重问、钱江烟水白,槜李阵云黄。歌吹海中,荒哉旦暮,温柔乡里,老矣君王。
勾难烽火急,见姑苏台畔,长剑如霜。谁念鸱夷相国,目断危樯。
早轻装一舸,浮家远去,功成身退,磊落行藏。回首故宫花草,难遣茫茫。

曹贞吉
曹贞吉(1634~1698) 清代著名诗词家。字升六,又字升阶、迪清,号实庵,安丘县城东关(今属山东省)人。曹申吉之兄。康熙三年进士,官至礼部郎中,以疾辞湖广学政,归里卒。嗜书,工诗文,与嘉善诗人曹尔堪并称为“南北二曹”,词尤有名,被誉为清初词坛上“最为大雅”的词家。
《风流子 姑苏怀古》拼音标注
fēng líu zǐ gū sū huái gǔ
xū mén xuán luò rì,
dōng fēng ruǎn 、 rén lì xiǎo xié láng。
shì yuè nv̌ jìng zhuāng,
wǔ tíng gē bà,
pěng xīn wú lài,
zhǎn zhuǎn húi cháng。
nán zhòng wèn 、 qián jiāng yān shǔi bái,
zùi lǐ zhèn yún huáng。
gē chūi hǎi zhōng,
huāng zāi dàn mù,
wēn róu xiāng lǐ,
lǎo yǐ jūn wáng。
gōu nán fēng huǒ jí,
jiàn gū sū tái pàn,
cháng jiàn rú shuāng。
shúi niàn zhī yí xiāng guó,
mù duàn wēi qiáng。
zǎo qīng zhuāng yī gě,
fú jiā yuǎn qù,
gōng chéng shēn tùi,
lěi luò xíng cáng。
húi shǒu gù gōng huā cǎo,
nán qiǎn máng máng。