风流子 钱塘怀古

(清代)曹贞吉

英雄开草昧,山衣锦、万弩射潮低。彼吴越一王,高车驷马,威灵五季,玉册金泥。

惊回首、西陵烟月淡,葛岭断霞惊。三竺六桥,老髯曾醉,斜风细雨,和靖频题。

六惊南巡后,西湖比西子,绿拆红欹。惟忆金明池水,禾黍离离。

想德寿重华,两宫游幸,绮罗弦管,缭绕苏堤。千载江山如故,还使人悲。

曹贞吉

曹贞吉(1634~1698) 清代著名诗词家。字升六,又字升阶、迪清,号实庵,安丘县城东关(今属山东省)人。曹申吉之兄。康熙三年进士,官至礼部郎中,以疾辞湖广学政,归里卒。嗜书,工诗文,与嘉善诗人曹尔堪并称为“南北二曹”,词尤有名,被誉为清初词坛上“最为大雅”的词家。

《风流子 钱塘怀古》拼音标注

fēng líu zǐ qián táng huái gǔ
yīng xióng kāi cǎo mèi,
shān yī jǐn 、 wàn nǔ shè cháo dī。
bǐ wú yuè yī wáng,
gāo chē sì mǎ,
wēi líng wǔ jì,
yù cè jīn ní。
liáng húi shǒu 、 xī líng yān yuè dàn,
gé líng duàn xiá liáng。
sān zhú lìu qiáo,
lǎo rán céng zùi,
xié fēng xì yǔ,
hé jìng pín tí。
lìu liáng nán xún hòu,
xī hú bǐ xī zǐ,
lv̀ chāi hóng yī。
wéi yì jīn míng chí shǔi,
hé shǔ lí lí。
xiǎng dé shòu zhòng huá,
liǎng gōng yóu xìng,
qǐ luō xián guǎn,
liáo rào sū dī。
qiān zài jiāng shān rú gù,
huán shǐ rén bēi。