德化默亭观雪呈郑令

(宋代)郭祥正

霜风结海天云冰,夜寒断尽朱丝绳。晓来何处看猛雪,郑令新亭最高绝。

倒披貂鼠一登临,飞鸟不飞旱光灭。时吟杜甫苦寒诗,白鹄翅垂眼流血。

昆崙关折非吾鼠,但愿春泥补地裂。西南香炉万寻玉,远思飘然看不足。

欲骑鸾鹤飞其颠,身虽未往神明肃。又疑梦向琼池过,王母楼殿高嵯峨。

粉图屏风画未竟,隐隐朽笔方森罗。天工好奇人莫识,纵心壮观聊唧唧。

酒瓶倒沥万籁沉,客子狂歌主人默。默胡为乎名斯亭,主人意深窥杳冥。

不为四时役,不择万象嘉。与时穷通自消息,见我狂歌应笑耶。

郭祥正

郭祥正(1035~1113)北宋诗人。字功父,一作功甫,自号谢公山人、醉引居士、净空居士、漳南浪士等。当涂(今属安徽)人。皇祐五年进士,历官秘书阁校理、太子中舍、汀州通判、朝请大夫等,虽仕于朝,不营一金,所到之处,多有政声。一生写诗1400余首,著有《青山集》30卷。他的诗风纵横奔放,酷似李白。

《德化默亭观雪呈郑令》拼音标注

dé huà mò tíng guān xuě chéng zhèng lìng
shuāng fēng jié hǎi tiān yún bīng,
yè hán duàn jǐn zhū sī shéng。
xiǎo lái hé chù kàn měng xuě,
zhèng lìng xīn tíng zùi gāo jué。
dǎo pī diāo shǔ yī dēng lín,
fēi niǎo bù fēi hàn guāng miè。
shí yín dù fǔ kǔ hán shī,
bái hú chì chúi yǎn líu xiě。
kūn lún guān zhé fēi wú shǔ,
dàn yuàn chūn ní bǔ dì liè。
xī nán xiāng lú wàn xún yù,
yuǎn sī piāo rán kàn bù zú。
yù qí luán hè fēi qí diān,
shēn sūi wèi wǎng shén míng sù。
yòu yí mèng xiàng qióng chí guò,
wáng mǔ lóu diàn gāo cuó é。
fěn tú píng fēng huà wèi jìng,
yǐn yǐn xǐu bǐ fāng sēn luō。
tiān gōng hǎo qí rén mò shì,
zòng xīn zhuàng guān liáo jī jī。
jǐu píng dǎo lì wàn lài chén,
kè zǐ kuáng gē zhǔ rén mò。
mò hú wèi hū míng sī tíng,
zhǔ rén yì shēn kūi yǎo míng。
bù wèi sì shí yì,
bù zé wàn xiàng jiā。
yǔ shí qióng tōng zì xiāo xī,
jiàn wǒ kuáng gē yìng xiào yé。