酬李从道太博
(宋代)郭祥正
秋水浸天无表里,间帆已过三千里。鹦鹉洲前逢故人,往事新愁还可纪。
祖朝熙熙民物好,长忆联车游五老。鸟啼花舞送春归,倏忽官书满三考。
从兹南北趋尘劳,往往遭嗤儿女曹。斗筲之禄未能弃,回首空羡严陵高。
相逢彼此惊迟暮,笔下琳琅写心素。荷花十顷绕君家,岂是荒榛碍归路。
悲歌不觉青衫湿,酒杯未满愁先入。闻说明朝趋玉京,直节如今恐难立。

郭祥正
郭祥正(1035~1113)北宋诗人。字功父,一作功甫,自号谢公山人、醉引居士、净空居士、漳南浪士等。当涂(今属安徽)人。皇祐五年进士,历官秘书阁校理、太子中舍、汀州通判、朝请大夫等,虽仕于朝,不营一金,所到之处,多有政声。一生写诗1400余首,著有《青山集》30卷。他的诗风纵横奔放,酷似李白。
《酬李从道太博》拼音标注
chóu lǐ cóng dào tài bó
qīu shǔi jìn tiān wú biǎo lǐ,
jiān fān yǐ guò sān qiān lǐ。
yīng wǔ zhōu qián féng gù rén,
wǎng shì xīn chóu huán kě jì。
zǔ zhāo xī xī mín wù hǎo,
cháng yì lián chē yóu wǔ lǎo。
niǎo tí huā wǔ sòng chūn gūi,
shū hū guān shū mǎn sān kǎo。
cóng zī nán běi qū chén láo,
wǎng wǎng zāo chī ér nv̌ cáo。
dǒu shāo zhī lù wèi néng qì,
húi shǒu kōng xiàn yán líng gāo。
xiāng féng bǐ cǐ liáng chí mù,
bǐ xià lín láng xiě xīn sù。
hé huā shí qǐng rào jūn jiā,
qǐ shì huāng zhēn ài gūi lù。
bēi gē bù jué qīng shān shī,
jǐu bēi wèi mǎn chóu xiān rù。
wén shuō míng zhāo qū yù jīng,
zhí jié rú jīn kǒng nán lì。