采石亭观浪

(宋代)郭祥正

洞庭秋高北风起,怒浪排空日光眯。坐见雪山飞从物外来,地轴天关恐将圮。

移沙裂石失浦溆,群龙呀牙鲸掉尾。舟人但如鹳鸣垤,咫尺存亡隔千里。

嗟哉至柔物,澒洞安可当。大禹没已久,巨浸谁为防。

须臾风收浪亦静,嫦娥洗月添寒光。湘妃妙曲鼓未彻,汨罗之魄云徜徉。

而今君臣正相乐,法弊一一新更张。监司精明郡县肃,国无忠愤惟循良。

洞庭怪变自出没,回首天边归雁行。

郭祥正

郭祥正(1035~1113)北宋诗人。字功父,一作功甫,自号谢公山人、醉引居士、净空居士、漳南浪士等。当涂(今属安徽)人。皇祐五年进士,历官秘书阁校理、太子中舍、汀州通判、朝请大夫等,虽仕于朝,不营一金,所到之处,多有政声。一生写诗1400余首,著有《青山集》30卷。他的诗风纵横奔放,酷似李白。

《采石亭观浪》拼音标注

cǎi shí tíng guān làng
dòng tíng qīu gāo běi fēng qǐ,
nù làng pái kōng rì guāng mǐ。
zuò jiàn xuě shān fēi cóng wù wài lái,
dì zhóu tiān guān kǒng jiāng pǐ。
yí shā liè shí shī pǔ xù,
qún lóng yā yá jīng diào wěi。
zhōu rén dàn rú guàn míng dié,
zhǐ chǐ cún wáng gé qiān lǐ。
jiē zāi zhì róu wù,
hòng dòng ān kě dāng。
dà yǔ méi yǐ jǐu,
jù jìn shúi wèi fáng。
xū yú fēng shōu làng yì jìng,
cháng é xǐ yuè tiān hán guāng。
xiāng fēi miào qū gǔ wèi chè,
mì luō zhī pò yún cháng yáng。
ér jīn jūn chén zhèng xiāng lè,
fǎ bì yī yī xīn gèng zhāng。
jiān sī jīng míng jùn xiàn sù,
guó wú zhōng fèn wéi xún liáng。
dòng tíng guài biàn zì chū méi,
húi shǒu tiān biān gūi yàn xíng。