路中

(明代)释函可

石头曾共典寒衣,五月光分几雁飞。前路烽烟愁正剧,一春花鸟愿多违。

还家莫话沧桑事,迟我常开夜月扉。江水茫茫悲倦翮,何时同采故山薇。

释函可

释函可(1611-1659),字祖心,号剩人,俗姓韩,名宗騋,广东博罗人。他是明代最后一位礼部尚书韩日缵的长子。明清之际著名诗僧。

《路中》拼音标注

lù zhōng
shí tóu céng gòng diǎn hán yī,
wǔ yuè guāng fēn jī yàn fēi。
qián lù fēng yān chóu zhèng jù,
yī chūn huā niǎo yuàn duō wéi。
huán jiā mò huà cāng sāng shì,
chí wǒ cháng kāi yè yuè fēi。
jiāng shǔi máng máng bēi juàn hé,
hé shí tóng cǎi gù shān wéi。