寄华首旧住诸僧

(明代)释函可

何人同守故山隅,云散天惊岁月徂。豺虎几回经蹴踏,门庭犹喜未荒芜。

灵峰不逐桑田变,大厦终凭众木扶。最苦杨岐旧监寺,泥床长洒雪真珠。

释函可

释函可(1611-1659),字祖心,号剩人,俗姓韩,名宗騋,广东博罗人。他是明代最后一位礼部尚书韩日缵的长子。明清之际著名诗僧。

《寄华首旧住诸僧》拼音标注

jì huá shǒu jìu zhù zhū sēng
hé rén tóng shǒu gù shān yú,
yún sàn tiān liáng sùi yuè cú。
chái hǔ jī húi jīng cù tà,
mén tíng yóu xǐ wèi huāng wú。
líng fēng bù zhú sāng tián biàn,
dà shà zhōng píng zhòng mù fú。
zùi kǔ yáng qí jìu jiān sì,
ní chuáng cháng sǎ xuě zhēn zhū。