闻老人复归华首台台上林木加茂有终焉之志恭纪

(明代)释函可

飞云峰下即华台,五百何年去复来。田地荒芜应再辟,松杉苍郁旧亲栽。

灵山一会依然在,塞外孤儿尚未回。三嘱龙天塞已彻,终期扑鼻岭头梅。

释函可

释函可(1611-1659),字祖心,号剩人,俗姓韩,名宗騋,广东博罗人。他是明代最后一位礼部尚书韩日缵的长子。明清之际著名诗僧。

《闻老人复归华首台台上林木加茂有终焉之志恭纪》拼音标注

wén lǎo rén fù gūi huá shǒu tái tái shàng lín mù jiā mào yǒu zhōng yān zhī zhì gōng jì
fēi yún fēng xià jí huá tái,
wǔ bǎi hé nián qù fù lái。
tián dì huāng wú yìng zài pì,
sōng shān cāng yù jìu qīn zāi。
líng shān yī hùi yī rán zài,
sāi wài gū ér shàng wèi húi。
sān zhǔ lóng tiān sāi yǐ chè,
zhōng qī pū bí líng tóu méi。