闻南塔易住持志喜

(明代)释函可

六年前此竖幡竿,万古荒芜手辟难。一喝青天砂砾净,才挥白拂水云团。

王行后狐踪集,良木摧时野棘攒。从此斩新条令出,山门依旧海风寒。

释函可

释函可(1611-1659),字祖心,号剩人,俗姓韩,名宗騋,广东博罗人。他是明代最后一位礼部尚书韩日缵的长子。明清之际著名诗僧。

《闻南塔易住持志喜》拼音标注

wén nán tǎ yì zhù chí zhì xǐ
lìu nián qián cǐ shù fān gān,
wàn gǔ huāng wú shǒu pì nán。
yī hē qīng tiān shā lì jìng,
cái hūi bái fú shǔi yún tuán。
xiàng wáng xíng hòu hú zōng jí,
liáng mù cūi shí yě jí zǎn。
cóng cǐ zhǎn xīn tiáo lìng chū,
shān mén yī jìu hǎi fēng hán。