
邝露
(1604—1650)明末清初广东南海人,原名瑞露,字湛若。诸生。历游广西、江苏、浙江间,在桂遍历诸土司辖地,悉知其山川风土。唐王立于福州,官中书舍人。永历中,以荐入翰林。清兵破广州,抱古琴绝食死。工诗善书,有《赤雅》、《峤雅》等。
《别楚艳秦嫣》拼音标注
bié chǔ yàn qín yān
lù xié shān qiào qiào,
zhōng duàn shǔi yōu yōu。
cǎo lv̀ bān zhūi yuàn,
huā fēi hóng fěn chóu。
rú hé yún mèng yuè,
bù gòng hàn jiāng líu。
yòu sòng wáng sūn qù,
huái nán gùi shù qīu。