
邝露
(1604—1650)明末清初广东南海人,原名瑞露,字湛若。诸生。历游广西、江苏、浙江间,在桂遍历诸土司辖地,悉知其山川风土。唐王立于福州,官中书舍人。永历中,以荐入翰林。清兵破广州,抱古琴绝食死。工诗善书,有《赤雅》、《峤雅》等。
《莫邪关楚望》拼音标注
mò xié guān chǔ wàng
jǐu yí rú dài chǔ tiān fēn,
shǔi lv̀ sān xiāng yàn fēn wén。
chūn xiǎo yù tái kāi yuè xuě,
yuè míng yín diàn yù qīng yún。
cùi huá xiǎng xiàng xiāng jūn zhú,
lóng yù tiáo yáo dì zǐ fén。
hé chù páo shēng jiāng fèng qū,
zhì jīn yóu sì yǒng nán xūn。
- 上一篇:九咏寄从兄湛之塞垣 其五 边笛
- 下一篇:别楚艳秦嫣