
邝露
(1604—1650)明末清初广东南海人,原名瑞露,字湛若。诸生。历游广西、江苏、浙江间,在桂遍历诸土司辖地,悉知其山川风土。唐王立于福州,官中书舍人。永历中,以荐入翰林。清兵破广州,抱古琴绝食死。工诗善书,有《赤雅》、《峤雅》等。
《莫愁湖赠刘瞻甫》拼音标注
mò chóu hú zèng líu zhān fǔ
qiáo cùi xíng yín luò zhào shí,
mò chóu hú shàng yǔ jūn qī。
wǔ yī yī fù méi huā guó,
sān chù zhòng féng lǐu shì shī。
wú yuàn jìu yóu yān yuè niǎo,
chǔ cháng jīn yǔ yì jiāng lí。
gū sū yān yuè cháng xiāng dài,
wēi jué fú róng bái lù zī。