多丽 题翁秀君女史群芳再会图
(清代)顾太清
众香国,问谁管领群芳。展冰绡、研朱滴粉,安排疏密停当。
借传神、散花妙手,环肥燕瘦几评量。含露临风,拒霜擎雨,蕊宫仙子斗新妆。
更看取、霓旌霞葆,掩映影苍茫。应不许、天风吹损,离合神光。
算前身、司花是惯,自然结习难忘。拈霜毫、慢渲细染,花随腕底散天香。
故向人间,流传神品,千年艳质好收藏。看不足、陆离交错,颠倒费端详。
端详处、花花叶叶,皆是文章。

顾太清
顾太清(1799-1876),名春,字梅仙。原姓西林觉罗氏,满洲镶蓝旗人。嫁为贝勒奕绘的侧福晋。她为现代文学界公认为“清代第一女词人”。晚年以道号“云槎外史”之名著作小说《红楼梦影》,成为中国小说史上第一位女性小说家。其文采见识,非同凡响,因而八旗论词,有“男中成容若(纳兰性德),女中太清春(顾太清)”之语[1] 。 顾太清不仅才华绝世,而且生得清秀,身量适中,温婉贤淑。令奕绘钟情十分。虽为侧福晋一生却诞育了四子三女,其中几位儿子都有很大作为。
《多丽 题翁秀君女史群芳再会图》拼音标注
duō lì tí wēng xìu jūn nv̌ shǐ qún fāng zài hùi tú
zhòng xiāng guó,
wèn shúi guǎn lǐng qún fāng。
zhǎn bīng xiāo 、 yán zhū dī fěn,
ān pái shū mì tíng dāng。
jiè chuán shén 、 sàn huā miào shǒu,
huán féi yàn shòu jī píng liàng。
hán lù lín fēng,
jù shuāng qíng yǔ,
rǔi gōng xiān zǐ dǒu xīn zhuāng。
gèng kàn qǔ 、 ní jīng xiá bǎo,
yǎn yìng yǐng cāng máng。
yìng bù xǔ 、 tiān fēng chūi sǔn,
lí hé shén guāng。
suàn qián shēn 、 sī huā shì guàn,
zì rán jié xí nán wàng。
nián shuāng háo 、 màn xuàn xì rǎn,
huā súi wàn dǐ sàn tiān xiāng。
gù xiàng rén jiān,
líu chuán shén pǐn,
qiān nián yàn zhí hǎo shōu cáng。
kàn bù zú 、 lù lí jiāo cuò,
diān dǎo fèi duān xiáng。
duān xiáng chù 、 huā huā yè yè,
jiē shì wén zhāng。