玉交枝 上元屏山生日 过堪喜斋 滇生大司马属咏白牡丹
(清代)顾太清

顾太清
顾太清(1799-1876),名春,字梅仙。原姓西林觉罗氏,满洲镶蓝旗人。嫁为贝勒奕绘的侧福晋。她为现代文学界公认为“清代第一女词人”。晚年以道号“云槎外史”之名著作小说《红楼梦影》,成为中国小说史上第一位女性小说家。其文采见识,非同凡响,因而八旗论词,有“男中成容若(纳兰性德),女中太清春(顾太清)”之语[1] 。 顾太清不仅才华绝世,而且生得清秀,身量适中,温婉贤淑。令奕绘钟情十分。虽为侧福晋一生却诞育了四子三女,其中几位儿子都有很大作为。
《玉交枝 上元屏山生日,过堪喜斋,滇生大司马属咏白牡丹》拼音标注
yù jiāo zhī shàng yuán píng shān shēng rì,guò kān xǐ zhāi,diān shēng dà sī mǎ shǔ yǒng bái mǔ dān
tiān shàng rén jiān,
yuè míng dēng xī,
mò yù rǔi gōng xiān zǐ。
lián juàn dōng fēng chūn mǎn zuò,
zhòng lǐ shúi néng xiāng bǐ。
ní cháng jīn dài,
bàn tuō yān wù méng lóng,
yáo chí chū xià yìng rú shì。
shēng pà yè hán liào qiào,
wēi fēng xié yǐ。
tiān rán sù zhí duān fāng,
bù xū jiǎ jiè,
dàn zhuāng fān chēng róng zhǐ。
qiě líu zhù 、 xiān jū gǎo mèi,
mò qīng jǔ 、 chéng luán fēi qǐ。
qià yí zài 、 shēn shēn yuàn lǐ。
jǐn táng xiāng nuǎn shàng shū dì。
sù fù gùi cháng chūn,
dùi huā gòng zùi hóng dēng dǐ。