
陆游
陆游(1125—1210),字务观,号放翁。汉族,越州山阴(今浙江绍兴)人,南宋著名诗人。少时受家庭爱国思想熏陶,高宗时应礼部试,为秦桧所黜。孝宗时赐进士出身。中年入蜀,投身军旅生活,官至宝章阁待制。晚年退居家乡。创作诗歌今存九千多首,内容极为丰富。著有《剑南诗稿》、《渭南文集》、《南唐书》、《老学庵笔记》等。
《对酒示坐中》拼音标注
dùi jǐu shì zuò zhōng
lv̀ chéng dān shì dǒu shí xīn,
yī xiào liáo kuā lǎo jiàn shēn。
dà dù gān kūn róng zòng jǐu,
duō qíng fēng yuè bàn chúi lún。
chū shēng jīng luò féng shí tài,
yòu dù jiāng huái bì lǔ chén。
bā shí nián jiān qióng bù sǐ,
yóu néng jiàn dǐ shù jīng xīn。