出游五首 其四
(宋代)陆游
霜气萧条木叶黄,佳时病起意差强。云烟古寺闻僧梵,灯火长桥见戏场。
一枕清风幽梦断,数匙旅饭野蔬香。道边莫笑衰残甚,独往山林兴未央。

陆游
陆游(1125—1210),字务观,号放翁。汉族,越州山阴(今浙江绍兴)人,南宋著名诗人。少时受家庭爱国思想熏陶,高宗时应礼部试,为秦桧所黜。孝宗时赐进士出身。中年入蜀,投身军旅生活,官至宝章阁待制。晚年退居家乡。创作诗歌今存九千多首,内容极为丰富。著有《剑南诗稿》、《渭南文集》、《南唐书》、《老学庵笔记》等。
《出游五首 其四》拼音标注
chū yóu wǔ shǒu qí sì
shuāng qì xiāo tiáo mù yè huáng,
jiā shí bìng qǐ yì chà qiáng。
yún yān gǔ sì wén sēng fàn,
dēng huǒ cháng qiáo jiàn xì cháng。
yī zhěn qīng fēng yōu mèng duàn,
shù chí lv̌ fàn yě shū xiāng。
dào biān mò xiào shuāi cán shén,
dú wǎng shān lín xīng wèi yāng。