拟长安春词

(唐代)皎然

春信在河源,春风荡妾魂。春歌杂鶗鴂,春梦绕轘辕。
春絮愁偏满,春丝闷更繁。春期不可定,春曲懒新翻。

皎然

僧皎然(730-799),俗姓谢,字清昼,湖州(浙江吴兴)人,是中国山水诗创始人谢灵运的十世孙,唐代著名诗人、茶僧,吴兴杼山妙喜寺主持,在文学、佛学、茶学等方面颇有造诣。与颜真卿、灵澈、陆羽等和诗,现存皎然470首诗。多为送别酬答之作。情调闲适,语言简淡。皎然的诗歌理论著作《诗式》。

《拟长安春词》拼音标注

nǐ cháng ān chūn cí
chūn xìn zài hé yuán,
chūn fēng dàng qiè hún。
chūn gē zá tí juè,
chūn mèng rào huàn yuán。
chūn xù chóu piān mǎn,
chūn sī mèn gèng fán。
chūn qī bù kě dìng,
chūn qū lǎn xīn fān。