日曜上人还润州

(唐代)皎然

送君何处最堪思,孤月停空欲别时。露茗犹芳邀重会,
寒花落尽不成期。鹤令先去看山近,云碍初飞到寺迟。
莫倚禅功放心定,萧家陵树误人悲。

皎然

僧皎然(730-799),俗姓谢,字清昼,湖州(浙江吴兴)人,是中国山水诗创始人谢灵运的十世孙,唐代著名诗人、茶僧,吴兴杼山妙喜寺主持,在文学、佛学、茶学等方面颇有造诣。与颜真卿、灵澈、陆羽等和诗,现存皎然470首诗。多为送别酬答之作。情调闲适,语言简淡。皎然的诗歌理论著作《诗式》。

《日曜上人还润州》拼音标注

rì yào shàng rén huán rùn zhōu
sòng jūn hé chù zùi kān sī,
gū yuè tíng kōng yù bié shí。
lù míng yóu fāng yāo zhòng hùi,
hán huā luò jǐn bù chéng qī。
hè lìng xiān qù kàn shān jìn,
yún ài chū fēi dào sì chí。
mò yǐ shàn gōng fàng xīn dìng,
xiāo jiā líng shù wù rén bēi。