讲德联句
(唐代)皎然
二南敷化,四岳述职。其言不朽,其仪不忒。 ——汤衡
暨于嬴刘,乃创程式。罢侯置守,剖竹分域。 ——皎然
赫矣皇唐,康哉立极。精选藩翰,庸资正直。 ——潘述
爰命我公,东土作则。克己恭俭,疲人休息。 ——汤衡
济济闾閈,油油黍稷。既富既教,足兵足食。 ——皎然
恤其凋瘵,剪其荆棘。威怀逋叛,扑灭蝥贼。 ——潘述
疾恶如雠,闻善不惑。哀矜鳏寡,旌礼儒墨。 ——汤衡
乃修堤防,乃浚沟洫。以利通商,以溉嘉谷。 ——皎然
征赋以节,计功以时。人胥怀惠,吏不能欺。 ——潘述
我政载孚,我邦载绥。猛兽不暴,嘉鱼维滋。 ——汤衡
肃恭明神,齐沐不亏。岁或骄阳,雨无愆期。 ——皎然
帝嘉有庸,宠命来斯。紫绂载绥,金章陆离。 ——潘述
资忠履孝,阅礼敦诗。明德惟馨,自天祐之。 ——汤衡

皎然
僧皎然(730-799),俗姓谢,字清昼,湖州(浙江吴兴)人,是中国山水诗创始人谢灵运的十世孙,唐代著名诗人、茶僧,吴兴杼山妙喜寺主持,在文学、佛学、茶学等方面颇有造诣。与颜真卿、灵澈、陆羽等和诗,现存皎然470首诗。多为送别酬答之作。情调闲适,语言简淡。皎然的诗歌理论著作《诗式》。
《讲德联句》拼音标注
jiǎng dé lián jù
xiān wáng shè wèi,
yǐ zhèng bāng guó。
jiàn lì dà guān,
fēng zhí yǒu dé。
— — pān shù èr nán fū huà,
sì yuè shù zhí。
qí yán bù xǐu,
qí yí bù tè。
— — tāng héng jì yú yíng líu,
nǎi chuàng chéng shì。
bà hóu zhì shǒu,
pōu zhú fēn yù。
— — jiǎo rán hè yǐ huáng táng,
kāng zāi lì jí。
jīng xuǎn fán hàn,
yōng zī zhèng zhí。
— — pān shù yuán mìng wǒ gōng,
dōng tǔ zuò zé。
kè jǐ gōng jiǎn,
pí rén xīu xī。
— — tāng héng jì jì lv́ hàn,
yóu yóu shǔ jì。
jì fù jì jiào,
zú bīng zú shí。
— — jiǎo rán xù qí diāo zhài,
jiǎn qí jīng jí。
wēi huái bū pàn,
pū miè máo zéi。
— — pān shù jí è rú chóu,
wén shàn bù huò。
āi jīn yín guǎ,
jīng lǐ rú mò。
— — tāng héng nǎi xīu dī fáng,
nǎi jùn gōu xù。
yǐ lì tōng shāng,
yǐ gài jiā gǔ。
— — jiǎo rán zhēng fù yǐ jié,
jì gōng yǐ shí。
rén xū huái hùi,
lì bù néng qī。
— — pān shù wǒ zhèng zài fú,
wǒ bāng zài sūi。
měng shòu bù bào,
jiā yú wéi zī。
— — tāng héng sù gōng míng shén,
qí mù bù yú。
sùi huò jiāo yáng,
yǔ wú qiān qī。
— — jiǎo rán dì jiā yǒu yōng,
chǒng mìng lái sī。
zǐ fú zài sūi,
jīn zhāng lù lí。
— — pān shù zī zhōng lv̌ xiào,
yuè lǐ dūn shī。
míng dé wéi xīn,
zì tiān yòu zhī。
— — tāng héng
- 上一篇:与李司直令从荻塘联句
- 下一篇:答裴集、阳伯明二贤各垂赠二十韵今以一章用酬两作