与李司直令从荻塘联句

(唐代)皎然

画舸悠悠荻塘路,真僧与我相随去。 ——李令
寒花似菊不知名,霜叶如枫是何树。 ——李令
倦客经秋夜共归,情多语尽明相顾。 ——皎然
遥城候骑来仍少,傍岭哀猿发无数。 ——皎然
心闲清净得禅寂,兴逸纵横问章句。 ——李令
虫声切切草间悲,萤影纷纷月前度。 ——李令
撩乱云峰好赋诗,婵娟水月堪为喻。 ——皎然
与君出处本不同,从此还依旧山住。 ——皎然

皎然

僧皎然(730-799),俗姓谢,字清昼,湖州(浙江吴兴)人,是中国山水诗创始人谢灵运的十世孙,唐代著名诗人、茶僧,吴兴杼山妙喜寺主持,在文学、佛学、茶学等方面颇有造诣。与颜真卿、灵澈、陆羽等和诗,现存皎然470首诗。多为送别酬答之作。情调闲适,语言简淡。皎然的诗歌理论著作《诗式》。

《与李司直令从荻塘联句》拼音标注

yǔ lǐ sī zhí lìng cóng dí táng lián jù
huà gě yōu yōu dí táng lù,
zhēn sēng yǔ wǒ xiāng súi qù。
— — lǐ lìng cóng hán huā sì jú bù zhī míng,
shuāng yè rú fēng shì hé shù。
— — lǐ lìng cóng juàn kè jīng qīu yè gòng gūi,
qíng duō yǔ jǐn míng xiāng gù。
— — jiǎo rán yáo chéng hòu qí lái réng shǎo,
bàng líng āi yuán fā wú shù。
— — jiǎo rán xīn xián qīng jìng dé shàn jì,
xīng yì zòng héng wèn zhāng jù。
— — lǐ lìng cóng chóng shēng qiē qiē cǎo jiān bēi,
yíng yǐng fēn fēn yuè qián dù。
— — lǐ lìng cóng liāo luàn yún fēng hǎo fù shī,
chán juān shǔi yuè kān wèi yù。
— — jiǎo rán yǔ jūn chū chù běn bù tóng,
cóng cǐ huán yī jìu shān zhù。
— — jiǎo rán