王翰
王翰(公元687年~726年),字子羽,并州晋阳(今山西太原市)人,唐代边塞诗人。与王昌龄同时期,王翰这样一个有才气的诗人,其集不传。其诗载于《全唐诗》的,仅有14首。登进士第,举直言极谏,调昌乐尉。复举超拔群类,召为秘书正字。擢通事舍人、驾部员外。出为汝州长史,改仙州别驾。
《古诗五首 其三》拼音标注
gǔ shī wǔ shǒu qí sān
rì mù luò yáng dào,
běi shān zhèng jiāo yáo。
gāo fén wàng lèi lèi,
sùi jǐu qīng sōng diāo。
wèi wèn zàng zhě shúi,
yún shì hàn táng zhāo。
gūi lóng wò shēn cǎo,
wén zì bàn chén xiāo。
qī fēng pū shuāng yè,
yīn yún cǎn hán jiāo。
túi yuán yǐn hú tù,
huāng jí míng zhī xiāo。
qiān zài yōng mén qín,
lìng rén tì lèi jiāo。