游上方寺和卞长史韵
(唐代)王翰
寻幽来宝地,联辔尽佳朋。隔水微闻磬,窥林远见灯。
未谈超世法,先见小乘僧。古殿生虚籁,阴廊挂断冰。
幽轩聊借憩,高塔险难登。石钵青莲长,天香翠霭凝。
风幡生夙悟,雷鼓报晨兴。延坐分奇茗,登临挂瘦藤。
毒龙僧作伴,香象佛能乘。学道分真妄,参禅祖秀能。
悟空魔女去,入定睡蛇腾。境界清凉胜,山林气象增。
雅怀端可重,尘抱不须矜。暂结跏趺坐,心源返照澄。
王翰
王翰(公元687年~726年),字子羽,并州晋阳(今山西太原市)人,唐代边塞诗人。与王昌龄同时期,王翰这样一个有才气的诗人,其集不传。其诗载于《全唐诗》的,仅有14首。登进士第,举直言极谏,调昌乐尉。复举超拔群类,召为秘书正字。擢通事舍人、驾部员外。出为汝州长史,改仙州别驾。
《游上方寺和卞长史韵》拼音标注
yóu shàng fāng sì hé biàn cháng shǐ yùn
xún yōu lái bǎo dì,
lián pèi jǐn jiā péng。
gé shǔi wēi wén qìng,
kūi lín yuǎn jiàn dēng。
wèi tán chāo shì fǎ,
xiān jiàn xiǎo chéng sēng。
gǔ diàn shēng xū lài,
yīn láng guà duàn bīng。
yōu xuān liáo jiè qì,
gāo tǎ xiǎn nán dēng。
shí bō qīng lián cháng,
tiān xiāng cùi ǎi níng。
fēng fān shēng sù wù,
léi gǔ bào chén xīng。
yán zuò fēn qí míng,
dēng lín guà shòu téng。
dú lóng sēng zuò bàn,
xiāng xiàng fó néng chéng。
xué dào fēn zhēn wàng,
cān shàn zǔ xìu néng。
wù kōng mó nv̌ qù,
rù dìng shùi shé téng。
jìng jiè qīng liáng shèng,
shān lín qì xiàng zēng。
yǎ huái duān kě zhòng,
chén bào bù xū jīn。
zàn jié jiā fū zuò,
xīn yuán fǎn zhào chéng。