和体方立春日暄晴
(唐代)王翰
春透帘栊已解寒,春盘相送拟追欢。轻冰向暖难成冻,残雪经销不作团。
阶下草芽方展绿,枝头梅子已生酸。袁安今有伸眉意,莫作冬前故态看。
王翰
王翰(公元687年~726年),字子羽,并州晋阳(今山西太原市)人,唐代边塞诗人。与王昌龄同时期,王翰这样一个有才气的诗人,其集不传。其诗载于《全唐诗》的,仅有14首。登进士第,举直言极谏,调昌乐尉。复举超拔群类,召为秘书正字。擢通事舍人、驾部员外。出为汝州长史,改仙州别驾。
《和体方立春日暄晴》拼音标注
hé tǐ fāng lì chūn rì xuān qíng
chūn tòu lián lóng yǐ jiě hán,
chūn pán xiāng sòng nǐ zhūi huān。
qīng bīng xiàng nuǎn nán chéng dòng,
cán xuě jīng xiāo bù zuò tuán。
jiē xià cǎo yá fāng zhǎn lv̀,
zhī tóu méi zǐ yǐ shēng suān。
yuán ān jīn yǒu shēn méi yì,
mò zuò dōng qián gù tài kàn。