南行留别

(唐代)王翰

五月南行道路长,黄埃满面汗流浆。入淮四望山如米,过颍三程水似汤。

老去不堪鞍马倦,客行端为简书忙。回头却忆金门乐,白纻乌纱坐晚凉。

王翰

王翰(公元687年~726年),字子羽,并州晋阳(今山西太原市)人,唐代边塞诗人。与王昌龄同时期,王翰这样一个有才气的诗人,其集不传。其诗载于《全唐诗》的,仅有14首。登进士第,举直言极谏,调昌乐尉。复举超拔群类,召为秘书正字。擢通事舍人、驾部员外。出为汝州长史,改仙州别驾。

《南行留别》拼音标注

nán xíng líu bié
wǔ yuè nán xíng dào lù cháng,
huáng āi mǎn miàn hàn líu jiāng。
rù huái sì wàng shān rú mǐ,
guò yǐng sān chéng shǔi sì tāng。
lǎo qù bù kān ān mǎ juàn,
kè xíng duān wèi jiǎn shū máng。
húi tóu què yì jīn mén lè,
bái zhù wū shā zuò wǎn liáng。