药渣鱼

(清代)黄景仁

琴溪春水唾凝片,小鱼针头刺波面。溪旁居人网及时,不用丝绳需尺绢。

盛来入盎水不分,两目黑星微可辨。水鲜且可助茗具,别张旗鼓供舌战。

王馀白小精不如,可怜千头未盈咽。相传琴高跨鲤升,药鼎倾渣入波变。

先天本借金石精,馀生乃比糟粕贱。后时不得相随仙,云中鸡犬徒相羡。

微名累尔及铛鼎,所喜流传艺林遍。桃花水过蒲蒋深,及早消形付波练。

黄景仁

黄景仁(1749~1783),清代诗人。字汉镛,一字仲则,号鹿菲子,阳湖(今江苏省常州市)人。四岁而孤,家境清贫,少年时即负诗名,为谋生计,曾四方奔波。一生怀才不遇,穷困潦倒,后授县丞,未及补官即在贫病交加中客死他乡,年仅35岁。诗负盛名,为“毗陵七子”之一。诗学李白,所作多抒发穷愁不遇、寂寞凄怆之情怀,也有愤世嫉俗的篇章。七言诗极有特色。亦能词。著有《两当轩全集》。

《药渣鱼》拼音标注

yào zhā yú
qín xī chūn shǔi tuò níng piàn,
xiǎo yú zhēn tóu cì bō miàn。
xī páng jū rén wǎng jí shí,
bù yòng sī shéng xū chǐ juàn。
shèng lái rù àng shǔi bù fēn,
liǎng mù hēi xīng wēi kě biàn。
shǔi xiān qiě kě zhù míng jù,
bié zhāng qí gǔ gōng shé zhàn。
wáng yú bái xiǎo jīng bù rú,
kě lián qiān tóu wèi yíng yān。
xiāng chuán qín gāo kuà lǐ shēng,
yào dǐng qīng zhā rù bō biàn。
xiān tiān běn jiè jīn shí jīng,
yú shēng nǎi bǐ zāo pò jiàn。
hòu shí bù dé xiāng súi xiān,
yún zhōng jī quǎn tú xiāng xiàn。
wēi míng lèi ěr jí dāng dǐng,
suǒ xǐ líu chuán yì lín biàn。
táo huā shǔi guò pú jiǎng shēn,
jí zǎo xiāo xíng fù bō liàn。