楼上对月

(清代)黄景仁

飘飘白袷当回风,三五月照高楼空。一城露瓦高下白,几处已减窗灯红。

病怯临窗倦凭几,苦被钟声促人起。楼头皓魄已天中,郭外青山如梦里。

濛濛薄雾苍苍烟,山意亦如人可怜。一丝清气共来往,星辰自动高高天。

风景依稀似前度,此间恍是高寒处。夜深谁念朗吟人,愿化辽东鹤飞去。

黄景仁

黄景仁(1749~1783),清代诗人。字汉镛,一字仲则,号鹿菲子,阳湖(今江苏省常州市)人。四岁而孤,家境清贫,少年时即负诗名,为谋生计,曾四方奔波。一生怀才不遇,穷困潦倒,后授县丞,未及补官即在贫病交加中客死他乡,年仅35岁。诗负盛名,为“毗陵七子”之一。诗学李白,所作多抒发穷愁不遇、寂寞凄怆之情怀,也有愤世嫉俗的篇章。七言诗极有特色。亦能词。著有《两当轩全集》。

《楼上对月》拼音标注

lóu shàng dùi yuè
piāo piāo bái jiá dāng húi fēng,
sān wǔ yuè zhào gāo lóu kōng。
yī chéng lù wǎ gāo xià bái,
jī chù yǐ jiǎn chuāng dēng hóng。
bìng qiè lín chuāng juàn píng jī,
kǔ bèi zhōng shēng cù rén qǐ。
lóu tóu hào pò yǐ tiān zhōng,
guō wài qīng shān rú mèng lǐ。
méng méng bó wù cāng cāng yān,
shān yì yì rú rén kě lián。
yī sī qīng qì gòng lái wǎng,
xīng chén zì dòng gāo gāo tiān。
fēng jǐng yī xī sì qián dù,
cǐ jiān huǎng shì gāo hán chù。
yè shēn shúi niàn lǎng yín rén,
yuàn huà liáo dōng hè fēi qù。