高楼春

(宋代)徐积

山阳有客似相如,身著儒衣当酒垆。尘埃市井不到处,烟霞往往生衣裾。

一竿横挂数幅帛,题云酒味如醍醐。三月高楼满春色,椒浆琼液盈金壶。

盘罗江笋烹淮鱼,樱实赤玉梅绀肤。弹丝敲金半空里,醉挥玉爵撞珊瑚。

凭阑直下是烟火,坐上清风凌太虚。夜深正然红蜡烛,罗幕遮风留客宿。

是人俱爱何家楼,自是何君德如玉。

徐积

徐积(1028—1103)北宋聋人教官。字仲车,楚州山阳(今江苏淮安)人。因晚年居楚州南门外,故自号南郭翁。生于宋仁宗天圣六年,卒于徽宗崇宁二年,年七十六岁。政和六年(1116),赐谥节孝处士。家乡人为其建 “徐节孝祠”,明清两代均有修缮,毁于解放初期。《宋史》卷四五九有传。

《高楼春》拼音标注

gāo lóu chūn
shān yáng yǒu kè sì xiāng rú,
shēn zhù rú yī dāng jǐu lú。
chén āi shì jǐng bù dào chù,
yān xiá wǎng wǎng shēng yī jū。
yī gān héng guà shù fú bó,
tí yún jǐu wèi rú tí hú。
sān yuè gāo lóu mǎn chūn sè,
jiāo jiāng qióng yè yíng jīn hú。
pán luō jiāng sǔn pēng huái yú,
yīng shí chì yù méi gàn fū。
dàn sī qiāo jīn bàn kōng lǐ,
zùi hūi yù jué zhuàng shān hú。
píng lán zhí xià shì yān huǒ,
zuò shàng qīng fēng líng tài xū。
yè shēn zhèng rán hóng là zhú,
luō mù zhē fēng líu kè sù。
shì rén jù ài hé jiā lóu,
zì shì hé jūn dé rú yù。