雪 其三

(宋代)徐积

侯款诸祠方彻奠,车回五骏既投鞭。云如大练生淮浦,雪似繁星落楚天。

有客弄花知乐岁,何人感物惜流年。南城病仆惟沽酒,西郭诗章但买笺。

隐伏急因明处见,垢污多自夜来鲜。佣将粺谷才糊口,拾去濡薪未息肩。

白面韝鹰红锦臂,乌山围兽赤缯旃。却燃灯坐疑为梦,欲上楼看恐有仙。

玉镜台前侵皓月,碧纱窗外弄青烟。树头还有鸿栖否,船是寒沙水畔田。

徐积

徐积(1028—1103)北宋聋人教官。字仲车,楚州山阳(今江苏淮安)人。因晚年居楚州南门外,故自号南郭翁。生于宋仁宗天圣六年,卒于徽宗崇宁二年,年七十六岁。政和六年(1116),赐谥节孝处士。家乡人为其建 “徐节孝祠”,明清两代均有修缮,毁于解放初期。《宋史》卷四五九有传。

《雪 其三》拼音标注

xuě qí sān
hóu kuǎn zhū cí fāng chè diàn,
chē húi wǔ jùn jì tóu biān。
yún rú dà liàn shēng huái pǔ,
xuě sì fán xīng luò chǔ tiān。
yǒu kè nòng huā zhī lè sùi,
hé rén gǎn wù xī líu nián。
nán chéng bìng pū wéi gū jǐu,
xī guō shī zhāng dàn mǎi jiān。
yǐn fú jí yīn míng chù jiàn,
gòu wū duō zì yè lái xiān。
yòng jiāng bài gǔ cái hú kǒu,
shí qù rú xīn wèi xī jiān。
bái miàn gōu yīng hóng jǐn bì,
wū shān wéi shòu chì zēng zhān。
què rán dēng zuò yí wèi mèng,
yù shàng lóu kàn kǒng yǒu xiān。
yù jìng tái qián qīn hào yuè,
bì shā chuāng wài nòng qīng yān。
shù tóu huán yǒu hóng qī fǒu,
chuán shì hán shā shǔi pàn tián。