虔州行
(清代)钱澄之
烟冥冥,雨啾啾,黄昏鬼火遍城头。行人白昼不敢过,问之乃是昔虔州。
虔州地形控江、楚,关税兼通闽、越贾。船上珍珠不值钱,城中养女能歌舞。
闾阎扑地楼插天,家家日暮喧笙鼓。渔阳白马动地来,中原十城九城开。
吉安已破皂口失,孤城水上空崔嵬!铁骑连山风雨集,炮火塌天城不摧。
城头壮士不畏死,夜半缒城砍敌垒。腰间夺得乌孙刀,背上插来白羽矢。
紫髯将军不敢逼,立马西山时咋指。城悬粮绝无援兵,四面尽是吹笳声。
初犹食马后食人,登楼击鼓鼓不鸣。朔风吹雪酒盏大,守陴人病三日饿。
遥见营火渡河来,一半传更一半卧。兵声暗绝风雨声,五更未醒虔州破。
闭城刈人人莫逃,马前血溅成波涛。朱颜宛转填眢井,白骨撑拄无空壕!
自从司马誓城守,老弱登陴谁敢走!清江、龙泉居上游,突围入城今在否?
诸君磊落忠义人,死去名节千秋新。可怜虔州十万户,日暮飞作沙与尘!

钱澄之
钱澄之(1612~1693),初名秉镫,字饮光,一字幼光,晚号田间老人、西顽道人。汉族,安徽省桐城县(今枞阳县)人。明末爱国志士、文学家。作为皖江文化的重要诗人,与同期的顾炎武、吴嘉纪并称江南三大遗民诗人,诗歌创作上取得了杰出成就。 著有《田间集》、《田间诗集》、《田间文集》、《藏山阁集》等。钱澄之学识渊博,文笔雄健,质朴宏肆,不事雕琢。他勇弃俗学,专治古文,文章精洁、典雅,对后来“桐城派”的形成有一定影响。钱澄之对数学、地理、训诂、义理亦有研究。
《虔州行》拼音标注
qián zhōu xíng
yān míng míng,
yǔ jīu jīu,
huáng hūn gǔi huǒ biàn chéng tóu。
xíng rén bái zhòu bù gǎn guò,
wèn zhī nǎi shì xī qián zhōu。
qián zhōu dì xíng kòng jiāng 、 chǔ,
guān shùi jiān tōng mǐn 、 yuè jiǎ。
chuán shàng zhēn zhū bù zhí qián,
chéng zhōng yǎng nv̌ néng gē wǔ。
lv́ yán pū dì lóu chā tiān,
jiā jiā rì mù xuān shēng gǔ。
yú yáng bái mǎ dòng dì lái,
zhōng yuán shí chéng jǐu chéng kāi。
jí ān yǐ pò zào kǒu shī,
gū chéng shǔi shàng kōng cūi wéi !
tiě qí lián shān fēng yǔ jí,
pào huǒ tā tiān chéng bù cūi。
chéng tóu zhuàng shì bù wèi sǐ,
yè bàn zhùi chéng kǎn dí lěi。
yāo jiān duó dé wū sūn dāo,
bèi shàng chā lái bái yǔ shǐ。
zǐ rán jiāng jūn bù gǎn bī,
lì mǎ xī shān shí zhà zhǐ。
chéng xuán liáng jué wú yuán bīng,
sì miàn jǐn shì chūi jiā shēng。
chū yóu shí mǎ hòu shí rén,
dēng lóu jí gǔ gǔ bù míng。
shuò fēng chūi xuě jǐu zhǎn dà,
shǒu pí rén bìng sān rì è。
yáo jiàn yíng huǒ dù hé lái,
yī bàn chuán gèng yī bàn wò。
bīng shēng àn jué fēng yǔ shēng,
wǔ gèng wèi xǐng qián zhōu pò。
bì chéng yì rén rén mò táo,
mǎ qián xiě jiàn chéng bō tāo。
zhū yán wǎn zhuǎn tián yuān jǐng,
bái gǔ chēng zhǔ wú kōng háo !
zì cóng sī mǎ shì chéng shǒu,
lǎo ruò dēng pí shúi gǎn zǒu !
qīng jiāng 、 lóng quán jū shàng yóu,
tū wéi rù chéng jīn zài fǒu ?
zhū jūn lěi luò zhōng yì rén,
sǐ qù míng jié qiān qīu xīn。
kě lián qián zhōu shí wàn hù,
rì mù fēi zuò shā yǔ chén !