望长沙
(清代)钱澄之
汉、唐中兴誇将业,司徒仿佛尚父同。我朝诸将何寂寞,海内独数长沙公。
长沙僻处湖南郡,能修甲兵控江东。此公忠勇不世出,谋略似有鬼神通。
武昌跋扈劫不得,倒流七日浮波中。扶持阴蒙上帝力,应知炎祚非遽终。
绿林青犊势淘淘,旌旗十万渡江红。单骑驰壁拊其背,叩头请死愿输忠。
荆、樊铜马百馀万,闻声纳款来趋风。连城带甲跨江、汉,胡儿不敢南弯弓。
貂蝉铁券灵武锡,屡请天仗临元戎。迟回竟使至尊误,乘舆莫返咸阳宫!
只臂再扶汉社稷,整顿湖湘驭群雄。野人讹传焉足信,捷书狎至耳欲聋。
或言楼船下章、贡,浔阳千里尽艨艟。又言杉关传檄上游定,铁骑莽莽八闽空。
我闻豫章诸将久思汉,昔在门下受恩隆。蜡书阴结理宜有,江右郡县岂待攻!
古来童谣有天意,望公早出成大功!

钱澄之
钱澄之(1612~1693),初名秉镫,字饮光,一字幼光,晚号田间老人、西顽道人。汉族,安徽省桐城县(今枞阳县)人。明末爱国志士、文学家。作为皖江文化的重要诗人,与同期的顾炎武、吴嘉纪并称江南三大遗民诗人,诗歌创作上取得了杰出成就。 著有《田间集》、《田间诗集》、《田间文集》、《藏山阁集》等。钱澄之学识渊博,文笔雄健,质朴宏肆,不事雕琢。他勇弃俗学,专治古文,文章精洁、典雅,对后来“桐城派”的形成有一定影响。钱澄之对数学、地理、训诂、义理亦有研究。
《望长沙》拼音标注
wàng cháng shā
hàn 、 táng zhōng xīng kuā jiāng yè,
sī tú fǎng fó shàng fù tóng。
wǒ zhāo zhū jiāng hé jì mò,
hǎi nèi dú shù cháng shā gōng。
cháng shā pì chù hú nán jùn,
néng xīu jiǎ bīng kòng jiāng dōng。
cǐ gōng zhōng yǒng bù shì chū,
móu lvè sì yǒu gǔi shén tōng。
wǔ chāng bá hù jié bù dé,
dǎo líu qī rì fú bō zhōng。
fú chí yīn méng shàng dì lì,
yìng zhī yán zuò fēi jù zhōng。
lv̀ lín qīng dú shì táo táo,
jīng qí shí wàn dù jiāng hóng。
dān qí chí bì fǔ qí bèi,
kòu tóu qǐng sǐ yuàn shū zhōng。
jīng 、 fán tóng mǎ bǎi yú wàn,
wén shēng nà kuǎn lái qū fēng。
lián chéng dài jiǎ kuà jiāng 、 hàn,
hú ér bù gǎn nán wān gōng。
diāo chán tiě quàn líng wǔ xí,
lv̌ qǐng tiān zhàng lín yuán róng。
chí húi jìng shǐ zhì zūn wù,
chéng yú mò fǎn xián yáng gōng !
zhǐ bì zài fú hàn shè jì,
zhěng dùn hú xiāng yù qún xióng。
yě rén é chuán yān zú xìn,
jié shū xiá zhì ěr yù lóng。
huò yán lóu chuán xià zhāng 、 gòng,
xún yáng qiān lǐ jǐn méng tóng。
yòu yán shān guān chuán xí shàng yóu dìng,
tiě qí mǎng mǎng bā mǐn kōng。
wǒ wén yù zhāng zhū jiāng jǐu sī hàn,
xī zài mén xià shòu ēn lóng。
là shū yīn jié lǐ yí yǒu,
jiāng yòu jùn xiàn qǐ dài gōng !
gǔ lái tóng yáo yǒu tiān yì,
wàng gōng zǎo chū chéng dà gōng !