王迈
王迈(1184~1248) ,南宋诗人。字实之,一作贯之。自号臞轩居士。今福建仙游县园庄镇(旧称慈孝里)人。嘉定十年(1217)进士,经历南外睦宗院教授、漳州通判等职。为人刚直敢言,刘克庄曾以"策好人争诵,名高士责全"诗句相赠。后来他由于应诏直言,被台官弹劾而降职。淳□中,主持邵武军事务,死后追封为司农少卿。
《寿南宗东岩四首》拼音标注
shòu nán zōng dōng yán sì shǒu
wàn hú lóng wén bǐ kě káng,
shī tán zuò shòu bǎi chéng jiàng。
wén zhāng dài cháng gēng lǐ,
fú qì qián zhāo chéng zǐ páng。
jiàn shuō míng shí yán yàn shèng,
kě lìng shǔ jí qiàn hóng páng。
yú gān xiāng yè gōng xū jì,
xiān jiè shuāng jīng qì shì bāng 。
- 上一篇:寿陈崇清侍郎
- 下一篇:挽赵南塘尚书汝谈二首