寿陈崇清侍郎

(宋代)王迈

笑把荷囊下紫霄,人传千载鹤归辽。
精忠一片驰寅陛,乐事无归继牛桥。
垂钓沧浪听欸乃,挥毫云岫赋逍遥。
今辰恰纪蓬壶瑞,南极横陈埒斗杓。

王迈

王迈(1184~1248) ,南宋诗人。字实之,一作贯之。自号臞轩居士。今福建仙游县园庄镇(旧称慈孝里)人。嘉定十年(1217)进士,经历南外睦宗院教授、漳州通判等职。为人刚直敢言,刘克庄曾以"策好人争诵,名高士责全"诗句相赠。后来他由于应诏直言,被台官弹劾而降职。淳□中,主持邵武军事务,死后追封为司农少卿。

《寿陈崇清侍郎》拼音标注

shòu chén chóng qīng shì láng
xiào bǎ hé náng xià zǐ xiāo,
rén chuán qiān zài hè gūi liáo。
jīng zhōng yī piàn chí yín bì,
lè shì wú gūi jì níu qiáo。
chúi diào cāng làng tīng ǎi nǎi,
hūi háo yún xìu fù xiāo yáo。
jīn chén qià jì péng hú rùi,
nán jí héng chén lèi dǒu sháo 。