满庭芳 其四 丁丑初冬过智月禅院

(清代)曹尔堪

过尽千帆,行舟无数,水流城下溶溶。寒坡拖影,荒荻引凄鸿。

唤渡小船如叶,长年者、朴古之农。闲时去,寻僧出郭,踏过小桥东。

轻风。吹袖满,垂杨结带,瘁草成丛。听老渔昏唱,古寺晨钟。

传客到门相访,堂前有、开士仙翁。须臾列,美蔬椒饼,话及夕阳红。

曹尔堪

曹尔堪,清(1617---1679)字子顾,号顾庵,浙江嘉兴籍,华亭(今上海市松江)人。顺治九年(1652)进士。博学多闻,工诗,为柳州词派盟主,尔堪善作艳词,多是宴饮狎妓之作。与宋琬、沈荃、施闰章、王士禄、王士祯、汪琬、程可则并称为“海内八大家”或“清八大诗家”。善书、画,不轻授人,故罕流传。卒年六十三。有《南溪词》二百三十余首传世。

《满庭芳 其四 丁丑初冬过智月禅院》拼音标注

mǎn tíng fāng qí sì dīng chǒu chū dōng guò zhì yuè shàn yuàn
guò jǐn qiān fān,
xíng zhōu wú shù,
shǔi líu chéng xià róng róng。
hán pō tuō yǐng,
huāng dí yǐn qī hóng。
huàn dù xiǎo chuán rú yè,
cháng nián zhě 、 pò gǔ zhī nóng。
xián shí qù,
xún sēng chū guō,
tà guò xiǎo qiáo dōng。
qīng fēng。
chūi xìu mǎn,
chúi yáng jié dài,
cùi cǎo chéng cóng。
tīng lǎo yú hūn chàng,
gǔ sì chén zhōng。
chuán kè dào mén xiāng fǎng,
táng qián yǒu 、 kāi shì xiān wēng。
xū yú liè,
měi shū jiāo bǐng,
huà jí xī yáng hóng。