满庭芳 其五 重九

(清代)曹尔堪

飙馆秋浓,东篱烟暮,昨夜霜信微催。故人饷酒,盘里绣糕堆。

须耐黄花佳种,迟迟放、无计教开。先来雁,远山飞叶,同与晚风回。

徘徊。三径里,赋心骚首,何限悲迟。叹凄凉南浦,戏马空台。

千古场中傀儡,重瞳去、刘寄奴来。英雄泪,樽前休滴,且覆浅深杯。

曹尔堪

曹尔堪,清(1617---1679)字子顾,号顾庵,浙江嘉兴籍,华亭(今上海市松江)人。顺治九年(1652)进士。博学多闻,工诗,为柳州词派盟主,尔堪善作艳词,多是宴饮狎妓之作。与宋琬、沈荃、施闰章、王士禄、王士祯、汪琬、程可则并称为“海内八大家”或“清八大诗家”。善书、画,不轻授人,故罕流传。卒年六十三。有《南溪词》二百三十余首传世。

《满庭芳 其五 重九》拼音标注

mǎn tíng fāng qí wǔ zhòng jǐu
biāo guǎn qīu nóng,
dōng lí yān mù,
zuó yè shuāng xìn wēi cūi。
gù rén xiǎng jǐu,
pán lǐ xìu gāo dūi。
xū nài huáng huā jiā zhǒng,
chí chí fàng 、 wú jì jiào kāi。
xiān lái yàn,
yuǎn shān fēi yè,
tóng yǔ wǎn fēng húi。
pái huái。
sān jìng lǐ,
fù xīn sāo shǒu,
hé xiàn bēi chí。
tàn qī liáng nán pǔ,
xì mǎ kōng tái。
qiān gǔ cháng zhōng gūi lěi,
zhòng tóng qù 、 líu jì nú lái。
yīng xióng lèi,
zūn qián xīu dī,
qiě fù qiǎn shēn bēi。