满江红 其一 江村

(清代)曹尔堪

柳浪方高,桃花雨,一村都涨。应自慰,春风未老,故园无恙。

篱笋新抽江燕出,芦芽半卷河豚上。豆畦边,荠美采盈筐,东邻饷。

柴门外,微波漾。芳树杪,时禽唱。好邀来春社,细斟家酿。

欢喜儿童鸭脚果,逍遥父老蛇条杖。恕余顽、醉后越痴狂,真无状。

曹尔堪

曹尔堪,清(1617---1679)字子顾,号顾庵,浙江嘉兴籍,华亭(今上海市松江)人。顺治九年(1652)进士。博学多闻,工诗,为柳州词派盟主,尔堪善作艳词,多是宴饮狎妓之作。与宋琬、沈荃、施闰章、王士禄、王士祯、汪琬、程可则并称为“海内八大家”或“清八大诗家”。善书、画,不轻授人,故罕流传。卒年六十三。有《南溪词》二百三十余首传世。

《满江红 其一 江村》拼音标注

mǎn jiāng hóng qí yī jiāng cūn
lǐu làng fāng gāo,
táo huā yǔ,
yī cūn dū zhǎng。
yìng zì wèi,
chūn fēng wèi lǎo,
gù yuán wú yàng。
lí sǔn xīn chōu jiāng yàn chū,
lú yá bàn juàn hé tún shàng。
dòu qí biān,
qí měi cǎi yíng kuāng,
dōng lín xiǎng。
chái mén wài,
wēi bō yàng。
fāng shù miǎo,
shí qín chàng。
hǎo yāo lái chūn shè,
xì zhēn jiā niàng。
huān xǐ ér tóng yā jiǎo guǒ,
xiāo yáo fù lǎo shé tiáo zhàng。
shù yú wán 、 zùi hòu yuè chī kuáng,
zhēn wú zhuàng。