满江红 其二 王西樵考功见和江村词用前韵示孙无言

(清代)曹尔堪

新绿江村,阴阴与、溪流争涨。烦寄讯、竹平安否,至今无恙。

初见栗留穿柳去,忽惊松鼠缘藤上。正春深、谷雨焙枪旗,山僧饷。

难消遣,情摇漾。蛮姬舞,秦青唱。正蒲萄浓泼,春波如酿。

试向花前移玉案,休思阁里燃藜杖。念平生、一枕梦悲欢,他年状。

曹尔堪

曹尔堪,清(1617---1679)字子顾,号顾庵,浙江嘉兴籍,华亭(今上海市松江)人。顺治九年(1652)进士。博学多闻,工诗,为柳州词派盟主,尔堪善作艳词,多是宴饮狎妓之作。与宋琬、沈荃、施闰章、王士禄、王士祯、汪琬、程可则并称为“海内八大家”或“清八大诗家”。善书、画,不轻授人,故罕流传。卒年六十三。有《南溪词》二百三十余首传世。

《满江红 其二 王西樵考功见和江村词用前韵示孙无言》拼音标注

mǎn jiāng hóng qí èr wáng xī qiáo kǎo gōng jiàn hé jiāng cūn cí yòng qián yùn shì sūn wú yán
xīn lv̀ jiāng cūn,
yīn yīn yǔ 、 xī líu zhēng zhǎng。
fán jì xùn 、 zhú píng ān fǒu,
zhì jīn wú yàng。
chū jiàn lì líu chuān lǐu qù,
hū liáng sōng shǔ yuán téng shàng。
zhèng chūn shēn 、 gǔ yǔ bèi qiāng qí,
shān sēng xiǎng。
nán xiāo qiǎn,
qíng yáo yàng。
mán jī wǔ,
qín qīng chàng。
zhèng pú táo nóng pō,
chūn bō rú niàng。
shì xiàng huā qián yí yù àn,
xīu sī gé lǐ rán lí zhàng。
niàn píng shēng 、 yī zhěn mèng bēi huān,
tā nián zhuàng。