行路难拟释宝月
(清代)曹家达
君不见霜华洗寒月,淩淩砭肌骨。客途岁晏光景沉,幽房夜寒绮思发。
江水连云照黑头,南乌一夕催华发。耿耿么弦秋怨多,绵绵独茧朝机歇。
长绳不系日西飞,最好光阴忽沦忽。行路难,行路难,举头不觉青天远,马迁戴盆发长叹。

曹家达
曹家达,字颖甫、尹甫,号鹏南,别号拙巢老人。江苏江阴人。光绪二十一年(1895年)中孝廉(举人),后入南菁书院,研究经书及诗文。废科举后,他深入研读《伤寒论》、《金匮要略》,二年后取得应手而愈的疗效。以此益信经方之验。
《行路难拟释宝月》拼音标注
xíng lù nán nǐ shì bǎo yuè
jūn bù jiàn shuāng huá xǐ hán yuè,
líng líng biān jī gǔ。
kè tú sùi yàn guāng jǐng chén,
yōu fáng yè hán qǐ sī fā。
jiāng shǔi lián yún zhào hēi tóu,
nán wū yī xī cūi huá fā。
gěng gěng yāo xián qīu yuàn duō,
mián mián dú chóng zhāo jī xiē。
cháng shéng bù xì rì xī fēi,
zùi hǎo guāng yīn hū lún hū。
xíng lù nán,
xíng lù nán,
jǔ tóu bù jué qīng tiān yuǎn,
mǎ qiān dài pén fā cháng tàn。