八夕偶兴
(清代)曹家达
薄暮被残酒,登高乘夕凉。疏星出檐际,云阴恋莽苍。
举头看牛女,隔渚遥相望。悲欢并一昔,泪雨何浪浪。
我怀颇澄澈,情以太上忘。愿借垂天翼,遐览出大荒。

曹家达
曹家达,字颖甫、尹甫,号鹏南,别号拙巢老人。江苏江阴人。光绪二十一年(1895年)中孝廉(举人),后入南菁书院,研究经书及诗文。废科举后,他深入研读《伤寒论》、《金匮要略》,二年后取得应手而愈的疗效。以此益信经方之验。
《八夕偶兴》拼音标注
bā xī ǒu xīng
bó mù bèi cán jǐu,
dēng gāo chéng xī liáng。
shū xīng chū yán jì,
yún yīn liàn mǎng cāng。
jǔ tóu kàn níu nv̌,
gé zhǔ yáo xiāng wàng。
bēi huān bìng yī xī,
lèi yǔ hé làng làng。
wǒ huái pǒ chéng chè,
qíng yǐ tài shàng wàng。
yuàn jiè chúi tiān yì,
xiá lǎn chū dà huāng。
- 上一篇:二十一日消寒七集拟陶三首 其三
- 下一篇:行路难拟释宝月