百字令 朱锡鬯过访不值怅然有寄

(清代)曹贞吉

春风吹面,又匆匆过了,传柑佳节。羸马敝裘何处去,一刺怀中磨灭。

日跳如丸,臣饥似朔,那得名心热。思君一话,瞥然鸿爪留雪。

记得昨夕灯前,流连蕃锦,无缝仙衣接。

白石小山门径在,天半峨嵋幽绝。火树连宵,歌钟匝地,夺我冰肠洁。

因风寄与,重来同醉烟月。

曹贞吉

曹贞吉(1634~1698) 清代著名诗词家。字升六,又字升阶、迪清,号实庵,安丘县城东关(今属山东省)人。曹申吉之兄。康熙三年进士,官至礼部郎中,以疾辞湖广学政,归里卒。嗜书,工诗文,与嘉善诗人曹尔堪并称为“南北二曹”,词尤有名,被誉为清初词坛上“最为大雅”的词家。

《百字令 朱锡鬯过访不值怅然有寄》拼音标注

bǎi zì lìng zhū xí chàng guò fǎng bù zhí chàng rán yǒu jì
chūn fēng chūi miàn,
yòu cōng cōng guò le,
chuán gān jiā jié。
léi mǎ bì qíu hé chù qù,
yī cì huái zhōng mó miè。
rì tiào rú wán,
chén jī sì shuò,
nà dé míng xīn rè。
sī jūn yī huà,
piē rán hóng zhuǎ líu xuě。
jì dé zuó xī dēng qián,
líu lián fán jǐn,
wú féng xiān yī jiē。
bái shí xiǎo shān mén jìng zài,
tiān bàn é méi yōu jué。
huǒ shù lián xiāo,
gē zhōng zā dì,
duó wǒ bīng cháng jié。
yīn fēng jì yǔ,
zhòng lái tóng zùi yān yuè。