百字令 中秋和其年 时甫过地震

(清代)曹贞吉

晚霞成晕,似非烟笼就,霓裳仙阙。只恐清光明作镜,照见须眉愁绝。

静掩珠帘,轻遮团扇,蜃雾楼台结。凭谁吹散,玉箫声细如发。

况是一阵罡风,须弥芥子,偶现空花劫。八柱蛟龙还掉尾,穆穆金波无缺。

动魄惊心,十年两度,错过中秋节。余生瓦砾,他时月底重说。

曹贞吉

曹贞吉(1634~1698) 清代著名诗词家。字升六,又字升阶、迪清,号实庵,安丘县城东关(今属山东省)人。曹申吉之兄。康熙三年进士,官至礼部郎中,以疾辞湖广学政,归里卒。嗜书,工诗文,与嘉善诗人曹尔堪并称为“南北二曹”,词尤有名,被誉为清初词坛上“最为大雅”的词家。

《百字令 中秋和其年,时甫过地震》拼音标注

bǎi zì lìng zhōng qīu hé qí nián,shí fǔ guò dì zhèn
wǎn xiá chéng yūn,
sì fēi yān lóng jìu,
ní cháng xiān què。
zhǐ kǒng qīng guāng míng zuò jìng,
zhào jiàn xū méi chóu jué。
jìng yǎn zhū lián,
qīng zhē tuán shàn,
shèn wù lóu tái jié。
píng shúi chūi sàn,
yù xiāo shēng xì rú fā。
kuàng shì yī zhèn gāng fēng,
xū mí jiè zǐ,
ǒu xiàn kōng huā jié。
bā zhù jiāo lóng huán diào wěi,
mù mù jīn bō wú quē。
dòng pò liáng xīn,
shí nián liǎng dù,
cuò guò zhōng qīu jié。
yú shēng wǎ lì,
tā shí yuè dǐ zhòng shuō。