
晁说之
晁说之(1059年—1129年),字以道、伯以,因慕司马光之为人,自号景迂生,济州钜野(今山东巨野)人。元丰五年(1082),进士及第,苏东坡称其自得之学,发挥《五经》,理致超然,以“文章典丽,可备著述”举荐。范祖禹亦以“博极群书”荐以朝廷,曾巩亦力荐。晁说之与晁补之、晁冲之、晁祯之都是当时有名的文学家。
《还诸君唱和雪诗次韵二首》拼音标注
huán zhū jūn chàng hé xuě shī cì yùn èr shǒu
xiōng zhōng wěi lěi ruò wèi píng,
jīn rì xiāng rú xuě fù chéng。
guǎng yě xǐ féng sān dé bái,
gāo shān zhēn yù sì biān míng。
yáo yīn gù wǒ hé néng hé,
yù sè fán jūn jī jiàn qīng。
xíng hùi yóu lái cán dú mù,
zì lián yóu shì pèi huán shēng 。