将为枝江之行

(宋代)晁说之

北斗垂几尺,东京路几千。
大江复几深,腊尾难放船。
岂无凋胡饭,疾病相后先。
波涛日夜起,高枕相与眠。
春风明日来,为我添华颠。
沅湘盛春风,兰茝为人妍。
沅湘无故人,耕钓异云烟。
沅湘有故人,避地于我前。
彼美媚学子,共讲中庸篇。

晁说之

晁说之(1059年—1129年),字以道、伯以,因慕司马光之为人,自号景迂生,济州钜野(今山东巨野)人。元丰五年(1082),进士及第,苏东坡称其自得之学,发挥《五经》,理致超然,以“文章典丽,可备著述”举荐。范祖禹亦以“博极群书”荐以朝廷,曾巩亦力荐。晁说之与晁补之、晁冲之、晁祯之都是当时有名的文学家。

《将为枝江之行》拼音标注

jiāng wèi zhī jiāng zhī xíng
běi dǒu chúi jī chǐ,
dōng jīng lù jī qiān。
dà jiāng fù jī shēn,
là wěi nán fàng chuán。
qǐ wú diāo hú fàn,
jí bìng xiāng hòu xiān。
bō tāo rì yè qǐ,
gāo zhěn xiāng yǔ mián。
chūn fēng míng rì lái,
wèi wǒ tiān huá diān。
yuán xiāng shèng chūn fēng,
lán chǎi wèi rén yán。
yuán xiāng wú gù rén,
gēng diào yì yún yān。
yuán xiāng yǒu gù rén,
bì dì yú wǒ qián。
bǐ měi mèi xué zǐ,
gòng jiǎng zhōng yōng piān 。