邯郸怀古
(元代)陈孚
数点寒峰拥翠岚,丛台落日见漳南。火枯襄子残铜斗,土蚀平原旧玉簪。
宫闭沙丘空有雀,兵吞函谷已如蚕。回仙逆旅今存否,世上黄粱梦正酣。

陈孚
陈孚(1259 — 1309)元代学者。字刚中,号勿庵,浙江临海县太平乡石唐里(今白水洋镇松里)人。至元年间,上《大一统赋》,后讲学于河南上蔡书院,为山长,曾任国史院编修、礼部郎中,官至天台路总管府治中。诗文不事雕琢,纪行诗多描摹风土人情,七言古体诗最出色,著有《观光集》、《交州集》等。
《邯郸怀古》拼音标注
hán dān huái gǔ
shù diǎn hán fēng yǒng cùi lán,
cóng tái luò rì jiàn zhāng nán。
huǒ kū xiāng zǐ cán tóng dǒu,
tǔ shí píng yuán jìu yù zān。
gōng bì shā qīu kōng yǒu què,
bīng tūn hán gǔ yǐ rú cán。
húi xiān nì lv̌ jīn cún fǒu,
shì shàng huáng liáng mèng zhèng hān。