
陈孚
陈孚(1259 — 1309)元代学者。字刚中,号勿庵,浙江临海县太平乡石唐里(今白水洋镇松里)人。至元年间,上《大一统赋》,后讲学于河南上蔡书院,为山长,曾任国史院编修、礼部郎中,官至天台路总管府治中。诗文不事雕琢,纪行诗多描摹风土人情,七言古体诗最出色,著有《观光集》、《交州集》等。
《彰德道中》拼音标注
zhāng dé dào zhōng
ǒu zhú zhēng hóng guò yè chéng,
qiáo lóu gǔ jiǎo wǎn lián yíng。
yǔ chúi wèi wǔ fēn xiāng lèi,
shǔi yǒng zhōu wén yǎn yì shēng。
lín lv̀ shān gāo qīu ǎi shī,
tāng yīn lǐ jìn yè dēng míng。
shúi rén dé sì hán zhōng xiàn,
xiāng shè yóu kuā zhòu jǐn róng。