和黄预感秋

(宋代)陈师道

宿云护朝霜,秋阳佐残暑。
蝇痴驱复来,汗下拭莫御。
庭梧自黄陨,风过成夜语。
幸是可怜生,胡然遽如许。
黄生多新诗,如盆茧抽绪。
唱高难欸乃,隽永得{口幸}咀。
意合无古今,投闇有迎拒。
名成弟子韩,价重先生楮。
向来得斯人,孰谓余龃龉。
晚炊邻僧米,昼拾狙公芧。
甘酸皆适口,霜黄未登俎。
门有曲逆车,谤甚北山女。
宁为沟中断,不作太仓鼠。
老退无好怀,续明然两炬。
搔首不成眠,寒蛩促机杼。

陈师道

陈师道(1053~1102)北宋官员、诗人。字履常,一字无己,号后山居士,汉族,彭城(今江苏徐州)人。元祐初苏轼等荐其文行,起为徐州教授,历仕太学博士、颖州教授、秘书省正字。一生安贫乐道,闭门苦吟,有“闭门觅句陈无己”之称。陈师道为苏门六君子之一,江西诗派重要作家。亦能词,其词风格与诗相近,以拗峭惊警见长。但其诗、词存在着内容狭窄、词意艰涩之病。著有《后山先生集》,词有《后山词》。

《和黄预感秋》拼音标注

hé huáng yù gǎn qīu
sù yún hù zhāo shuāng,
qīu yáng zuǒ cán shǔ。
yíng chī qū fù lái,
hàn xià shì mò yù。
tíng wú zì huáng yǔn,
fēng guò chéng yè yǔ。
xìng shì kě lián shēng,
hú rán jù rú xǔ。
huáng shēng duō xīn shī,
rú pén chóng chōu xù。
chàng gāo nán ǎi nǎi,
jùn yǒng dé { kǒu xìng } jǔ。
yì hé wú gǔ jīn,
tóu àn yǒu yíng jù。
míng chéng dì zǐ hán,
jià zhòng xiān shēng chǔ。
xiàng lái dé sī rén,
shú wèi yú jǔ yǔ。
wǎn chūi lín sēng mǐ,
zhòu shí jū gōng xù。
gān suān jiē shì kǒu,
shuāng huáng wèi dēng zǔ。
mén yǒu qū nì chē,
bàng shén běi shān nv̌。
níng wèi gōu zhōng duàn,
bù zuò tài cāng shǔ。
lǎo tùi wú hǎo huái,
xù míng rán liǎng jù。
sāo shǒu bù chéng mián,
hán qióng cù jī zhù 。